
nhất hùng
Gần đây là một liên minh gồm 14 quốc gia (Mỹ, Philippines, Nhật Bản, Úc, Anh, Canada, New Zealand, Đức, Ý, Estonia, Latvia, Lithuania (Litva), Romania, và Slovenia) cùng với Liên minh Châu Âu (EU), đại diện cho 27 quốc gia thành viên cũng ra một tuyên bố riêng độc lập hoàn toàn đồng tình và ủng hộ nội dung này. Tuyên bố chung mang tính pháp lý và ngoại giao rất mạnh mẽ nhắm trực tiếp vào các yêu sách của Trung Cộng ở Biển Đông.
Tuyên bố chung này được đưa ra nhằm kỷ niệm 10 năm Phán quyết Biển Đông năm 2016 của Tòa Trọng tài Thường trực tại La Haye (Hà Lan) – vụ kiện do Philippines khởi kiện Trung Cộng liên quan đến đường chín đoạn.
Tuyên bố chung của 14 nước tập trung vào các thông điệp: Bác bỏ “Đường lưỡi bò” (Đường chín đoạn) – Lên án hành vi dùng vũ lực và ép buộc – Chỉ trích Lực lượng Hải cảnh và Dân binh biển của Trung Cộng đã quấy rối, ngăn cản, đe dọa các hoạt động hợp pháp của ngư dân và tàu thuyền các nước khác – Kêu gọi Trung Cộng phải tuyệt đối tuân thủ Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS 1982) và đảm bảo quyền tự do hàng hải, hàng không.
Ngay sau Bản Tuyên Bố, Bộ Ngoại giao Trung Cộng phản ứng gay gắt. Bắc Kinh tiếp tục luận điệu cũ khi gọi phán quyết năm 2016 của Tòa Trọng tài là “một tờ giấy lộn” không có giá trị, đồng thời cáo buộc Mỹ và các cường quốc phương Tây đang “lôi kéo đồng minh, can thiệp vào công việc nội bộ khu vực” và cố tình làm gia tăng căng thẳng ở Biển Đông.
Nhìn lại 10 năm trước, khi Tòa Trọng tài Thường trực ra phán quyết bác bỏ hoàn toàn “Đường lưỡi bò” phi pháp, Trung Cộng đã chọn cách ứng xử của một kẻ thô bạo – Không Công Nhận – Không Thi Hành.
Suốt một thập kỷ qua, Bắc Kinh ảo tưởng rằng thời gian và sức mạnh cơ bắp sẽ xóa nhòa giá trị của phán quyết. Tuy nhiên, tuyên bố chung năm 2026 của liên minh các nước phương Tây và châu Á – Thái Bình Dương đã chứng minh điều ngược lại – Giá trị pháp lý của UNCLOS 1982 và Phán quyết 2016 là trường tồn, không thể bị xói mòn bởi những hành vi bắt nạt. Việc nhóm 14 nước và EU tái khẳng định tính chất “chung thẩm và ràng buộc” là một thông điệp mạnh mẽ gửi tới Bắc Kinh – Thế giới không quên, không thỏa hiệp và không chấp nhận sự bành trướng phi pháp.
Danh sách các bên lên tiếng – từ các cường quốc quân sự, kinh tế hàng đầu thế giới (Mỹ, Anh, Đức, Nhật, Úc, Canada, Ý) đến các quốc gia vùng Baltic và Đông Âu (Estonia, Latvia, Lithuania, Romania, Slovenia), cùng sự hậu thuẫn của toàn bộ 27 quốc gia EU cho thấy:
– Chiến thuật “chia để trị” của Trung Cộng đã phá sản, thời gian qua, họ luôn tìm cách song phương hóa các tranh chấp ở Biển Đông để dễ bề dùng sức mạnh kinh tế và quân sự chèn ép các nước nhỏ. Nhưng giờ đây, Biển Đông không còn là câu chuyện riêng của Đông Nam Á.
– Việc các nước châu Âu cách xa hàng vạn dặm cũng ký tên cho thấy hành vi hung hăng của Trung Cộng tại Biển Đông đang đe dọa trực tiếp đến an ninh hàng hải, tự do thương mại toàn cầu. Thái độ này biến Trung Cộng thành “kẻ thù chung” đối với trật tự pháp lý quốc tế dựa trên luật lệ.
Hung thần mà Bắc Kinh sử dụng trên biển là Lực lượng Hải cảnh và Dân binh biển, đây là một lực lượng bán quân sự ngụy trang, được vũ khí hóa để thực hiện học thuyết “vùng xám” hung bạo. Việc dùng vòi rồng, đâm va, ngăn chặn tàu tiếp tế, quấy rối ngư dân các nước trong khu vực không phải là “thực thi pháp luật” như Bắc Kinh rêu rao, mà là hành vi khủng bố ngoại giao và dùng vũ lực thuần túy. Trung Cộng đang hành xử như một kẻ bá quyền, dùng luật rừng để đè bẹp luật quốc tế.
Phản ứng chối bỏ, gọi phán quyết của PCA là “tờ giấy lộn” và vu vạ cho các nước phương Tây “can thiệp nội bộ” của Bộ Ngoại giao Trung Cộng bộc lộ rõ sự đuối lý, nó xúc phạm đến nền văn minh pháp lý của nhân loại. Một quốc gia thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc nhưng lại coi rẻ luật pháp quốc tế thì quốc gia đó không xứng đáng có tư cách của một cường quốc có trách nhiệm.
Biển Đông là vùng biển quốc tế, là huyết mạch giao thương của thế giới. Trung Cộng không thể tự vẽ ra một cái ranh giới phi pháp rồi cấm thế giới lên tiếng bằng luận điệu “chuyện nội bộ”. Sự hung hăng của Trung Cộng chính là nguyên nhân lôi kéo sự can thiệp của quốc tế, chứ không phải do ai kích động.
Tuyên bố chung 14 nước và EU năm 2026 là một thắng lợi lớn của công lý và luật pháp quốc tế, đồng thời là một thất bại về mặt ngoại giao của Trung Cộng. Nó gửi đi một cảnh báo tối hậu – Bắc Kinh càng hung hăng, thế giới sẽ càng đoàn kết để chống lại. Nếu Trung Cộng tiếp tục duy trì thái độ ngạo mạn, xem thường luật pháp và sử dụng bạo lực trên Biển Đông, quốc gia này sẽ tự dìm mình vào sự cô lập toàn diện và phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho mọi hậu quả bất ổn tại khu vực.
Lại nói, Việt Nam với chiến lược ngoại giao CÂY TRE. Cây tre kết lại thành Bụi Tre thì có thể đứng vững trước giông bão nhưng nếu đứng một mình mà ngả nghiêng với bão thì có ngày sẽ tróc gốc.
Vậy, tại sao Việt Nam vẫn chưa khai thác triệt để BẢN TUYÊN BỐ này?
Nhất Hùng




