Đời sống

Trích thi tập Tiếng Hờn Sông Núi – 2021 – Ngô Minh Hằng

0 Comments
thuong tiec 10.jpg

HẸN ANH MỘT NGÀY TÁI NGỘ

Để nhớ về tượng THƯƠNG TIẾC với lời vinh danh và lòng ghi ơn.

Kính dâng Anh Linh Tử Sĩ Quân Lực VNCH.

Gặp anh trong chiều tiễn biệt

Dáng anh lặng lẽ trầm tư

Anh ơi, anh từ chiến tuyến

Về đây ngồi tự bao giờ?

Anh từ địa đầu Bến Hải?

Khe Sanh, An Lộc, Hạ Lào?

Pleiku, Tam Biên, Darlac?

Đông Hà, Quảng Trị? Chu Pao?

Hay từ Cà Mau, Đồng Tháp?

Định Tường, Cái Nước, Năm Căn?

Hoàng Sa? U Minh? Rừng Sát?

Súng rơi giữa cuộc quân hành?

Anh về từ đâu chăng nữa

Cũng đời tận hiến non sông

Anh về bao giờ chăng nữa

Cũng tươi dòng máu Lạc Hồng!!!

Tôi biết, anh vì lý tưởng

Hào hùng, chiến trận xông pha

Chẳng mơ công hầu, khanh tướng

Chỉ mong mạnh nước, an nhà!

Anh đi vì yêu sông núi

Yêu đời Hải, Lục, Không Quân

Mong ngày ba miền vào hội

Mừng nhau quét sạch vô thần

Anh tự bao giờ, trầm lặng

Ngồi đây thương bạn, nhớ rừng?

Súng nằm ngang đùi, sưởi nắng

Ba lô thiếp ngủ triền lưng!

Mắt anh, dòng sông suy tưởng

Dưới vành nón sắt, xa xăm

Là anh. Anh là pho tượng…

Cho đời ngưỡng phục ngàn năm

Cho đời vô cùng Thương Tiếc

Tinh hoa nòi giống Lạc Hồng

Tóc vừa xanh màu mây biếc

Mà hồn đã núi, đã sông

Mà hồn hòa trong nhịp thở

Biển, rừng, hoa, lá, cỏ, cây

Ơn anh, bao lòng ghi nhớ

Thương anh mắt lệ vơi đầy

Gặp anh chiều xưa tiễn biệt

Rồi xa, trăm nhánh sông đời

Quê hương, một ngày giặc chiếm

Và anh ngã xuống…Than ơi!

thuong tiec 7.jpg

Người ta trả thù hèn hạ

Cả ngay bức tượng nữa sao?

Nghe tin, tôi đau đớn qúa

Thương anh khôn xiết nghẹn ngào!

Thế rồi một chiều bụi đỏ

Tìm anh, tôi đến chốn xưa

Anh ơi, chỉ còn đổ vỡ

Hoang tàn theo với nắng mưa…

Hỡi anh, những hồn Anh Liệt

Sử vàng, Tổ Quốc ghi công

Hẳn nghe Bình Than hội kiến

Hẳn nghe trống giục Diên Hồng

Hẹn anh một ngày tái ngộ

Là ngày quang phục quê ta

Có anh ngồi trên nền cũ

Có tôi dâng một vòng hoa…

Ngô Minh Hằng

21.11.2003

thuong tiec 3.jpg

Ghichú:

Tác giả chọn chữ Tổ Quốc Ghi Công vì trộm nghĩ bổn phận của người công dân là phải ghi ơn Tiền Nhân, ghi ơn Tổ Quốc, ghi ơn các Chiến sĩ và đồng thời, phải đóng góp công lao, xương máu để tô bồi, bảo vệ Tổ Quốc do Tiền Nhân để lại. Sự đóng góp này là công trạng, bổn phận, trách nhiệm, nghĩa vụ của người công dân hiến dâng cho quê hương tổ quốc, chớ không phải làm ơn cho tổ quốc, cho quê hương. Vì thế, tác giả không dùng chữ “Tổ Quốc Ghi Ơn”. Hơn nữa, chữ Tổ Quốc Ghi Công không phải do Việt cộng chế ra mà đó là chữ quốc ngữ, VC đã dùng như dùng những chữ nhà cửa, áo cơm v…v…Xin dùng chữ đúng nghĩa và đừng vì VC dùng chữ này mà kết tội tác giả.

HOA TRẮNG

Kính dâng Từ Mẫu. Tặng người đồng tâm cảnh.

Áo người hoa đỏ người vui

Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con

Mẹ ơi ba chục năm hơn

Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa

Cõi trần từ mẹ lìa xa

Đau thương, thân phận con là mồ côi

Đưa tay hái mộng, mộng trôi

Lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng

Hoa không làm được mùa Xuân

Trăng không làm nổi một lần sáng trăng

Đã bao nhiêu độ tháng Năm

Nhìn người hoa đỏ con thầm lệ rơi

Đoạn trường ai vẽ mẹ ơi

Âm dương hai cảnh, hai nơi chia lìa

Cõi tiên vội vã mẹ về

Đường trần con mẹ não nề tiếc thương

Lòng con, đây, một nén hương

Đốt lên, khói mỏng như sương, nhạt mờ

Nhìn bông hoa trắng bơ vơ

Mẹ ơi lệ đẵm hai bờ mắt nâu…

Ngày 10.5.2000

Written By

thoisu 02